MÔ TẢ SẢN PHẨM :
Hằng ngày, trong quan hệ giao tiếp, người Việt Nam ta thường sử dụng thành ngữ, tục ngữ để vận vào lời ăn tiếng nói của mình nhằm minh họa, nhấn mạnh một sự vật, sự việc hoặc hiện tượng đang nói tới.
Hãy tưởng tượng xem, khi trên đời có kẻ lừa lọc, tranh công thì người ta ví là “đồ Lý Thông”, không cần giải thích gì nhiều. Lại có kẻ ngu ngốc, hỏng việc rồi mới tìm cách ứng cứu đối phó thì có ngay câu “Mất bò mới lo làm chuồng”. Lòng dạ, tâm trạng con người giống nhau, vậy mà có kẻ hợm mình ra vẻ “đạo đức”, khi ấy người ta chỉ cần tổng kết “Lòng vả cũng như lòng sung”. Cái sự sinh hoạt ăn ở tạm bợ, được chăng hay chớ của ai đó chỉ cần phê phán nhẹ nhàng “Ăn xổi ở thì” là đủ. Ai mà vụng trộm, giấu giếm thì người ta chỉ cần nói “Ai biết ma ăn cỗ”. Để minh họa cho sự chịu đựng gian khổ mưu việc lớn chẳng có gì cô đọng hơn câu “Nằm gai nếm mật”...
Lối ví von ấy thật cô đọng, sinh động và cũng thật tài tình.
Thử hỏi dân gian nếu thiếu đi thành ngữ, tục ngữ thì trong văn chương, trong ứng xử, trong giao tiếp sẽ nhạt nhẽo biết chừng nào. Muốn nói một hiện tượng mà không có thành ngữ, tục ngữ để khái quát ví von thì buộc phải giải thích dài dòng. Đã giải thích dài dòng thì sao khái quát được thành hình ảnh sinh động!
Vậy nên thành ngữ, tục ngữ không chỉ cô đọng, sinh động mà còn là hình ảnh được khái quát hoá mà thành.
Thành ngữ, tục ngữ được đúc kết từ kinh nghiệm cuộc sống của con người, từ thói quen sử dụng từ ngữ có hình ảnh, vừa khái quát, vừa cụ thể những sự vật, sự việc trong cuộc sống, trong ứng xử